| •Chủ tịch[on] •Cấp bậc: ![]() • Người sáng lập ! |
gặp Khánh…
Vòng tay Hải thật ấm áp
trong buổi chiều hôm ấy. Dù
không nhìn thấy phía sau
lưng, nhưng Khánh biết My
vẫn đang đứng ở đấy.
Thực tế trong cái khoảnh
khắc này đẹp như truyện,
Khánh dù tự mắng mình thật
ích kỉ nhưng cũng vẫn thầm
cảm ơn “Cảm ơn vì đã cho tôi
làm vai chính…”
o0o
Hải rất thích mỗi khi đi
chơi cùng My và Khánh. My
ngây ngô, lắm lúc như trẻ
con nên Hải cứ hay trêu và
nhận lại những cái bặm môi
tức tối hoặc cái cụp mắt đáng
yêu như chú thỏ nhỏ. Nhưng
cũng chính vì cái nét ngộ
nghĩnh mong manh ấy mà Hải
không thể làm sao mà né
tránh My được, càng không
thể sỗ sàng từ chối My như
các “vệ tinh” khác. Hải thấy
My ngộ nghĩnh. Nhưng người
ta khó lòng yêu một cô gái
chỉ vì cô ấy ngộ nghĩnh.
Khánh lại mang đến cho
Hải một cảm giác khác. Cảm
giác bị…bỏ rơi. Khánh mạnh
mẽ và già dặn hơn tuổi thật
của mình. Khánh sâu sắc và
đầy bí ẩn. Những tên con trai
thích sự phiêu lưu và cảm
giác chinh phục. Khánh cho
Hải cái cảm giác đó.
My đặc biệt trong lòng
Hải. Nhưng không phải kiểu
đặc biệt như Khánh.
Ngày Khánh nói ra lòng
mình, Hải biết mình là kẻ tội
đồ. Một thằng con trai lại
không dám nói ra điều con
tim mình đang nghĩ, mà lại
để một cô gái mở miệng
trước. Thế có hèn không?
Ừ! Hải hèn! Thà là tự nhận
như thế, còn hơn nhìn thấy
đôi mắt cụp xuống của My
đầy u uẩn. Hải không thể gật
đầu, càng không thể lắc đầu
trước câu hỏi của Khánh. Hải
biết, dù là đường nào, thì
cũng có một người đau khổ.
Mà Hải thì đều không muốn
cả hai phải đau khổ vì mình…
My đến gặp Hải là một
điều bất ngờ khó lường trước
đối với nó. Hôm ấy, My chỉ
nói ngắn gọn:
“My muốn truyện ngắn
My đang viết có kết thúc
đẹp!”
“My viết về điều gì?”
“Về Khánh và Hải.”
“Có My trong đấy
không?”
My im lặng vài giây, rồi
nói nhẹ như tơ:
“My chỉ là vai phụ thôi!”
p>
Hải hiểu một kết thúc có
hậu nghĩa là như thế nào. Hải
cũng không biết My đã nói gì
với Khánh nhưng dù gì đi
nữa, thì My cũng đã là một
vai phụ xuất sắc nhất trong
tất cả những truyện ngắn và
cả trong thực tế này.
Buổi chiều ấy, trời hơi
hồng hồng mà lại cam cam.
Khi ôm Khánh trong tay, Hải
thấp thoáng thấy dáng My
đứng ở xa rồi từ từ quay đầu
bước đi.
Hải chợt nhiên bật ra một
câu hỏi trong lòng “truyện
chỉ mô tả ánh hoàng hôn ấm
áp và hai nhân vật chính
đang hạnh phúc đoàn viên.
Còn cái bóng lẻ loi đang dần
xa khuất kia thì sao? Ai sẽ
nhớ đến nó đây?”