| •Chủ tịch[on] •Cấp bậc: ![]() • Người sáng lập ! |
Anh nói chia tay….dễ dàng vậy
sao anh…em không khóc…
không thể khóc….nước mắt
không giải quyết được gì đúng
không anh…em bản lĩnh và
mạnh mẽ lắm…không yếu đuối
….không khóc và sẽ không đau
đâu anh ạ…chỉ là kết thúc…kết
thúc 1 trò chơi tình yêu…
nhưng kết thúc rồi em vẫn yêu
anh….
Nhật kí của ngày hôm qua
giống như 1 cuốn phim quay
chậm cuộc đời cô…chỉ tiếc là
cuốn phim ấy gãy khúc cùng
hồi kết đau thương..…
Tình yêu là 1 điều gì đó thiêng
liêng mà con người ta không
thể chứng minh được rằng tại
sao lại yêu…và yêu nhiều đến
vậy….
Cô yêu anh..chân thành và sâu
đậm… tình yêu ấy mang lại cho
cô hạnh phúc..những hạnh phúc
nhỏ nhoi thôi ….nhưng là hạnh
phúc thật sự mà cô luôn trân
trọng………
Và rồi cũng là mưa nhưng cơn
mưa không dịu êm..nhẹ
nhàng..như ngày cô và anh yêu
nhau…..mưa kéo dông bão
trong ngày đưa tang cô….cả 1
không gian trắng xóa….vậy là
cô kết thúc chuỗi nhật kí đời
mình bằng cái chết….
Bầu trời âm u…ngày cô rời xa
thế giới này để đến 1 thế giới
khác…mưa khóc trên những
nổi đau của cô…mưa hòa
chung nước mắt tiễn đưa cô…
cô gái của ngày hôm qua…yêu
anh….chân thành….
Dưới dòng người đưa
tang…..có anh…..anh đứng
lặng người nhìn theo chiếc xe
tang…anh không khóc vì cô
mong anh mạnh mẽ…nhưng
anh hối hận…vì ngày cô đi…
chính anh…làm trang nhật kí
ấy thêm đau thương……
Ngày chia tay
Em…chúng mình chia tay đi
em…
Tại sao…cô dững dung khi nghe
câu nói ấy…vì cô tin vào tình
yêu của anh và cô….cô nghĩ
anh đùa…
Anh thấy mệt mõi…xin lỗi
em…….chúng ta kết thúc đi….
Cô sững sờ nhận ra..có lẻ
không phải là 1 trò đùa….anh
hết yêu em rồi sao..
Anh lẳng lặng không nói gì……
chỉ quay lưng….vậy thôi em
nhé…đừng khóc….
Anh đến nhẹ nhàng như gió
thoảng mà sao ngày anh
đi….cô thấy mình hình như
đang bay..lơ lững giữa cuộc
đời….cô quay lưng bước ngược
hướng anh…ừ thì mình chia
tay….
Không lí do…chỉ là chia
tay….có sao đâu..tình yêu là
vậy……yêu rồi hết yêu…như trò
đùa của số phận..con người ta
hết duyên với người này sẽ tụ
duyên với người khác….có lẻ
giờ này là lúc anh gặp duyên
mới..còn cô ….chỉ là kí ức…
Nhật kí
Ngày….tháng…năm…
Anh nói chia tay….dễ dàng vậy
sao anh…em không khóc…
không thể khóc….nước mắt
không giải quyết được gì đúng
không anh…em bản lĩnh và
mạnh mẽ lắm…không yếu đuối
….không khóc và sẽ không đau
đâu anh ạ…chỉ là kết thúc…kết
thúc 1 trò chơi tình yêu…
nhưng kết thúc rồi em vẫn yêu
anh….
Ngày….tháng …năm…
Anh không nhớ em sao…có
thật là không nhớ em sao…em
thấy số lạ gọi đến máy em…em
cầu mong đó là anh…nhưng
người ta nhầm số anh ạ…vậy là
anh quên em thật rồi….hình
như quá nhanh…..còn em…sao
lại nhớ anh nhiều đến vậy…
nhưng em không có quyền
chạm vào cuộc sống của anh…
chỉ đơn giản…vì em yêu anh….
Ngày…tháng….năm..
Hôm nay em thấy nhói trong
lòng …cảm giác như hàng ngàn
mũi kim đâm vào người….em
nhập viện trong tình trạng hôn
mê…lúc tĩnh dậy..người em
nghĩ đến đầu tiên là anh…luôn
là anh….
Ngày…tháng…năm…
Bác sĩ nói em không sống được
bao lâu nữa….là giai đoạn
cuối….ừ…sao giống những bộ
phim hàn quốc em từng coi….1
cái chết…sẽ nhẹ nhàng thôi
đúng không anh…em chưa bao
giờ sợ chết…chị sợ thấy những
giọt nước mắt của những người
yêu thương em…còn anh..có
bao giờ thật lòng vì em mà
khóc
Ngày….tháng….năm…
Hôm nay…em gọi cho anh…1
lần cuối…em còn gì để mất đâu
phải không anh….lòng tự trọng
hay bản lĩnh ..vỏ bọc cho sự
yếu đuối mỏng manh….
Anh bắt máy….vẫn giọng nói
ngày nào..nhưng sao thờ ơ quá
vậy anh….hình như anh hết yêu
em thật rồi…..có lẻ như vậy sẽ
tốt hơn….cho anh và em…
Em muốn gặp anh..dù 1 lần
cuối cùng thôi….1 lần để em ra
đi thanh thản…nhưng….còn gì
nữa….em im lặng…
Xin lỗi..vì đã làm phiền
anh….không có gì đâu anh…chỉ
là em tự nhiên muốn gọi hỏi
thăm anh thôi….
Em khỏe chứ…
Dạ khỏe…hihi…thôi nhé anh…
nó tắt đến nơi rồi….chào anh…