| •Chủ tịch[on] •Cấp bậc: ![]() • Người sáng lập ! |
Có những câu
chuyện đời trải dài trên đôi
bàn tay của hiện tại, cấu xé
những nguyên do từ quá khứ.
Nhưng cô phải làm gì khi cô
là người gánh trên vai sai
lầm của tạo hóa?
Ai cũng nghĩ rằng trên
đời này cuộc sống của Thảo
Nguyên thật hạnh phúc. Cô
học giỏi, xinh xắn, cao ráo.
Gia đình đầy đủ, bề thế. Bố là
giáo sư toán học, mẹ là giảng
viên thanh nhạc. Họ chỉ có
mình cô, luôn yêu thương,
quan tâm và chiều chuộng cô
như một cô công chúa nhỏ.
Cô biết cô được cha mẹ rất
kỳ vọng. Và cô chưa bao giờ
làm cho cha mẹ thất vọng vì
mình. Cuộc sống của cô tựa
như một dòng sông êm ả,
nhẹ nhàng và luôn trong
mát.
Nhưng tất cả đã vỡ vụn
vào một ngày, khi cô vừa
tròn 18 tuổi. Vào ngày sinh
nhật của cô, một bữa tiệc ấm
cúng với những người bạn
thân thiết. Ngay khi ánh mắt
của cô nhìn thấy Ngọc Oanh,
cô bạn thân suốt 18 năm qua
thì trong lòng cô đã dấy lên
một cảm giác rạo rực, tim
đập nhanh hơn mức bình
thường, cảm giác không thể
kiểm soát nổi cơ thể mình.
p>
Hôm nay Ngọc Oanh đẹp
quá. Cô bé mặc một chiếc
váy trắng tinh, trang điểm
nhẹ nhàng. Nụ cười xinh ngất
ngây. Khi Oanh vô tình chạm
vào tay cô, một luồng không
khí chạy dọc sống lưng. Cảm
giác muốn được đụng chạm,
muốn được chung đụng xác
thịt với Oanh khiến cô rùng
mình. Cảm giác muốn được
chở che trỗi dậy. Nguyên mơ
hồ hình dung ra những gì mà
mình chưa bao giờ nghĩ
đến.
Những ngày sau đó, Cô
sống với sự dằn vặt. Cô tránh
mặc Ngọc Oanh mọi lúc mọi
nơi. Suy nghĩ khờ khạo rằng
nếu không gặp Oanh, mọi
cảm xúc bất trị trong lòng
mình sẽ dịu đi, cô sẽ trở lại
như xưa. Cô lên mạng tìm
đọc để hiểu rõ thông tin về
những cảm xúc lạ đang dậy
sóng làm cô khổ sở lâu nay.
Không thể chịu đựng hơn
được nữa. Cô đến gặp bác sĩ
tâm lý. Sau những chuẩn
đoán lâm sàng, những bài
vận động trị liệu, những buổi
nói chuyện, những bài test
cảm xúc. Cô thẫn thờ khuỵu
xuống khi vị bác sĩ thông
báo: “ Cô là một lesbian bán
bẩm sinh”.
Như sụp đổ, cô khóc,
khóc như mưa như gió. Cô
nghĩ đến mẹ, đến cha, nghĩ
đến cái nền móng gia đình,
nề nếp gia phong mà lâu nay
cô vẫn sống. Cha mẹ cô sẽ ra
sao? Họ sẽ như thế nào khi
biết đứa con duy nhất của
mình lại là một lessbia. Rồi
Oanh nữa, cô có cảm thấy
ghê tởm không? Cô có cảm
thấy sợ hãi không?
Oanh có dám chấp nhận,
chấp nhận con người Nguyên,
chấp nhận tình yêu của
Nguyên? Một tình yêu
Nguyên biết là không được
xã hội đón nhận. Cô đã tìm
cách giải thoát cho chính
mình, cô chọn cách chạy
trốn. Bỏ lại Hà Nội thâm
trầm, cô nộp đơn thi đại học
ở Sài Gòn trong ánh mắt hoài
nghi và sự ngăn cản của mọi
người. Có là gì, sẽ ổn thôi.
p>
Xa nhà, những nỗi niềm
của mình cô giấu nó đi ở một
nẻo khuất nơi tâm hồn nhầy
nhụa. Hoang tàn, điên loạn
mà sống. Sài Gòn đông đúc
nhưng xa lạ quá. Những con
phố chật ních người, trai gái
quấn quýt như sam. Tiếng còi
xe ầm ĩ, tiếng cười nói rộn
ràng, những cung đường chật
ních, những gương mặt vêu
vao. Ở đây, Nguyên là một
ẩn số. Một viên nam châm kì
bí.
Nguyên tìm cách cân
bằng lại cuộc sống của mình.
Cô lao vào yêu, yêu bất kì
anh chàng nào mà cô thấy
thích. Những chàng trai vo ve
bên cô bấy lâu nay. Cô sẽ
yêu, sẽ điên cuồng vì họ và
cô sẽ quên được mình là ai.
Cô sẽ quên được cái số phận
nghiệt ngã mà ông trời đã
bắt cô phải sống trong đó…
p>
Cô và người đàn ông thứ
nhất.
Anh hơn cô 4 tuổi hiện là
sinh viên năm thứ 2 trường
đào tạo lập trình viên quốc
tế. Gia đình cô và anh quen
thân từ lâu vì bố cô và bố
anh là những người đồng
nghiệp tâm đắc của nhau.
Anh thích cô, hay cười híp mi
mỗi lần gặp cô. Anh là người
con trai khỏe mạnh, rắn rỏi,
quyết đoán nhưng cũng rất
quan tâm. Luôn chiều chuộng
theo những đòi hỏi của cố,
mặc dù nó đôi khi là quá
quắt. Những buổi tối cô và
anh hẹn hò, những cái nắm
tay khố khốc, những nụ hôn
không ngọt ngào mà đắng