| •Chủ tịch[on] •Cấp bậc: ![]() • Người sáng lập ! |
Hoài lại bi cuốn đi…
Những tưởng như năm năm
qua hai người không có nhau
thật là một sự phí phạm quá
lớn đến không thể tha thứ
được vậy.
“Tuấn có tốt với em
không?”
Hoài kựng lại.giờ này có
lẽ Tuấn đang cuống lên vì
không thấy Hoài.Hoài lại đã
tắt máy.Giọng Hòang mơ hồ
như tự nói với bản thân :
“An tốt với Hoàng
lắm.Giờ này có lẽ cô ấy đang
ngồi khóc …!”
Hoài bật khóc:
“Chúng mình thật tệ”
Hoàng vuốt tóc Hoài:
“Phải! Chúng mình thật
tệ. Thôi về nhé. Hoài! vậy là
chúng mình đều đã có được
cái mà chúng mình thiếu
rồi .Về thôi!Về kẻo mọi người
lại lo cho chúng ta!
Hoài gật đầu thầm cảm
ơn Hoàng đã biết phanh kịp
những cảm xúc của cả hai
không để nó đi quá xa vị trí
mà nó phải ở..Hoàng nói tiếp
giọng ấm ấp:
“hôm nay coi như một
giấc mơ .Cả anh và em đều
đang mơ.chúng ta sẽ tỉnh dậy
và giữ cho mình một giấc mơ
ngọt ngào này,được không
Hoài?”
Hoài cảm thấy bình yên
quá đỗi,Hoài mỉm cười và gật
đầu nhẹ.
***
Bốn
Con phố dài hun
hút .đêm tình yêu dịu
dàng .Hoàng mua hai bông
hồng nhung đỏ chót,một cho
mình ,một cho Hoài:
“Mang về tặng tuấn nhé!
Bông này người ta tặng
An!”
Hoài cầm hoa khẽ nheo
mắt:
“Thế phần của Hoài
đâu ?”
Hoàng cười lướt nhẹ
ngón tay lên gò má bầu bĩnh
của Hoài :
“Phần Hoài đã tặng 5
năm trước rồi còn gì?”
Ngã ba.Hai người mỗi
người một đường .Cái vẫy tay
và nụ cười thật nhẹ không
khiến ai trong hai người cảm
giác đó là một cuộc chia tay
cả.Chỉ thấy như cả hai tỉnh
dậy sau giấc mơ.Hoài trở về
con đường quen thuộc của
mình .Phía xa kia , có Tuấn ,
có tương lai của hai ngưòi,có
mùi quen thuộc .Mỗi người
đều co’ giấc mơ của riêng
mình và chẳng ai phải chịu
trách nhiệm về giấc mơ
ấy.Nhưng nếu là thực ,như
Tuấn trong Hoài thì có đấy !
Hoài sẽ kể cho Tuấn nghe về
giấc mơ này của Hoài .Nhất
định.Giấc mơ bông hông đỏ!!!